
Our Church on Sabbath 6/19/10 - click on photo for larger view
Tôi thấy Chúa!
Là một Cơ Đốc nhân, chúng ta được dạy và thường hiểu rằng Chúa hiện diện khắp mọi nơi và Ngài có khả năng biết tất cả những việc chúng ta làm. Có người nghĩ là Chúa luôn canh chừng bên ta để giữ cho chúng ta đi đúng hướng và cảnh báo ta nếu chúng ta đi sai đường. Nhiều người khác lại tin rằng khả năng thấy được mọi việc của Chúa nằm trong ý muốn của chúng ta là ao ước giữ trọn tình bạn vĩnh cửu của mình trong cả những lúc vui hay buồn. Dù theo quan điểm nào, con người dường như suy tư nhiều về việc Chúa thấy chúng ta; nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta, đặc biệt là những người Cơ Đốc, quan tâm đến việc chúng ta thấy Chúa? Và việc đó đúng hay sai khi chúng ta theo dõi Chúa?
Riêng tôi nghĩ việc dồn mọi nỗ lực cá nhân để tìm Chúa thì luôn là điều tốt cho mình, dĩ nhiên có cả việc theo dõi Ngài nữa! Tại sao? Vì khi chúng ta nhìn thấy Chúa, thì chúng ta sẽ thấy hình ảnh của Người mà từ đó chúng ta được tạo dựng nên. Khoảng thời gian gần đây, tôi cố gắng nghĩ đến nhiều phương thức để có thể nhận ra sự hiện diện của Chúa! Đôi khi chỉ là một sự kiện đầy xúc động và có lúc lại là những cảnh tượng vui thú! (tiếp theo)
Bảo đảm có sự bình an

Thế giới ngày nay thường đem đến cho chúng ta nhiều sự bất ổn. Mọi người không ít thì nhiều đều phải chịu tác động bởi những bất an, thất vọng hay mất mát.
Trước đây tôi thường giao cho Chúa chỉ vừa đủ những điều trắc trở để tôi cảm thấy đôi vai mình bớt nặng. Bây giờ, tôi trao cho Ngài tất cả mọi sự, tôi trút hết gánh nặng cho Ngài để tâm hồn tôi cảm thấy hoàn toàn thanh thản, nhẹ nhõm. Quyết định trao cho Ngài mọi sự không phải là cứ kéo dài ra mà phải là một qui trình có hệ thống. Như là một bước nhảy khỏi bờ vách đá mà ai cũng biết sẽ rơi xuống một nơi vô định. Khi cuộc đời tiến đến một khúc quanh mà mình không hình dung ra được, tôi đặt hết niềm tin vào Chúa. Và tôi tìm được sự bình an khi biết rằng mình đã trao hết gánh nặng cho Ngài. (tiếp theo)



